Thứ Hai Tuần III Mùa Chay Năm A

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (Lc 4, 24-30)

24 Đức Giêsu nói rằng: “Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình. 25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay: vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en; 26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi”. 28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.

Suy niệm: Đón tiếp và biết ơn

Con người thường dễ nản chí tực giận, sau khi đã cố gắng hết sức để yêu thương lo lắng cho người thân yêu, mà họ vẫn vô tâm và làm cho mình phải đau khổ hơn nữa.

Các bài đọc Lời Chúa hôm nay nói lên những đối xử tệ bạc của con người với Thiên Chúa.

Trong bài đọc thứ nhất từ Sách Các Vua quyền II, tác giả tường thuật sự kiện ngôn sứ Elisa chữa khỏi bệnh cùi cho ông quan Naanam, tướng Syria. Mặc dù là một người dân ngoại và kẻ thù của Israel, nhưng ông đã thú nhận, “không có một Thiên Chúa nào khác trừ Thiên Chúa của Israel”.

Thái độ của ông quan, trước hết cho thấy, sự kiêu ngạo vì muốn giữ thể diện hay vì tự ái dân tộc là những lý do làm cho con người không nhận ra và không lãnh nhận được hồng ân Thiên Chúa. Nhưng lòng khiêm nhường đã mang lại cho ông kết quả và giúp ông biết thốt lên lời xác tín của mình: “không có một Thiên Chúa nào khác trừ Thiên Chúa của Israel”.

Trong bài Tin mừng, mặc dù Chúa Giêsu đã dùng lịch sử để vạch ra sự vô ơn và hậu quả của sự cứng lòng, người Do thái vẫn ngoan cố không chịu sửa đổi, còn mang Chúa lên đỉnh núi và tính xô Người xuống vực thẳm.

Cuộc sống của chúng ta cũng đối diện với nhiều lần nản chí. Vậy khi nào chúng ta cảm thấy nản chí, muốn bỏ cuộc trong việc yêu thương và giúp đỡ người khác: hãy nhớ Lời Chúa nói: “Không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình”.

Nếu Chúa đã làm ơn và bị đối xử như thế, chúng ta là môn đệ của Người, chúng ta cũng phải đồng chịu số phận. Nhớ rằng, chúng ta chưa chịu vô ơn đến độ bị treo trên thập giá. Điều này giúp mở mắt chúng ta để nhận ra những hồng ân Thiên Chúa và những sự giúp đỡ của tha nhân không ngừng đổ trên chúng ta, để đừng bao giờ đối xử tệ bạc, vô ơn với người thi ơn như vậy.

Fr. Joseph

Thích, theo dõi và chia sẻ!
RSS
YouTube
YouTube
Scroll to Top