Thứ Ba sau Lễ Hiển linh – Năm A

Tin Mừng Cháu Giêsu Kitô theo thánh Marcô (Mc 6, 34-44)

34 Khi ấy, Đức Giê-su thấy một đoàn người đông đảo, thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều. 35 Vì bấy giờ đã khá muộn, các môn đệ đến gần Người và thưa: “Nơi đây hoang vắng và giờ đã khá muộn. 36 Xin Thầy cho dân chúng về, để họ vào thôn xóm và làng mạc chung quanh mà mua gì ăn”. 37 Người đáp: “Chính anh em hãy cho họ ăn đi!”. Các ông nói với Người: “Chúng con phải đi mua tới hai trăm quan tiền bánh mà cho họ ăn sao?”. 38 Người bảo các ông: “Anh em có mấy cái bánh? Đi coi xem!”. Khi biết rồi, các ông thưa: “Có năm cái bánh và hai con cá”. 39 Người ra lệnh cho các ông bảo mọi người ngồi thành từng nhóm trên cỏ xanh. 40 Họ ngồi xuống thành từng đám, chỗ thì một trăm, chỗ thì năm mươi. 41 Người cầm lấy năm cái bánh và hai con cá, ngước mắt lên trời, dâng lời chúc tụng, rồi bẻ bánh ra, trao cho môn đệ để các ông dọn ra cho dân chúng. Người cũng chia hai con cá cho mọi người. 42 Ai nấy đều ăn và được no nê. 43 Người ta thu lại những mẩu bánh được mười hai thúng đầy, cùng với cá còn dư. 44 Số người ăn bánh là năm ngàn người đàn ông.

Suy niệm

Khi nhìn thấy đám đông đi theo mình, Tin mừng kể rằng Chúa Giêsu chạnh lòng thương vì họ “như bầy chiên không người chăn dắt” (Mc 6,34). Đó không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, nhưng là sự rung động sâu xa trong trái tim Người trước những con người mệt mỏi, đói khát và lênh đênh giữa dòng đời. Chính trong bối cảnh ấy, Người quay sang các môn đệ và nói: “Chính anh em hãy cho họ ăn” (Mt 14,16).

Lời mời gọi ấy hẳn đã làm các môn đệ vô cùng bối rối. Trước mắt họ là một đám đông quá lớn, nhu cầu thì quá nhiều, còn khả năng của họ lại quá nhỏ bé: chỉ có năm chiếc bánh và hai con cá. Họ cảm thấy bất lực và muốn giải tán đám đông để ai nấy tự lo cho phần mình. Nhưng Chúa Giêsu không chọn cách đó. Người muốn huấn luyện con tim của các môn đệ, muốn họ tập nhìn con người bằng ánh mắt của Người và yêu thương bằng chính tình yêu của Người. Vì thế, Người lặp lại lời mời gọi: “Chính anh em hãy cho họ ăn”.

Lời ấy cũng đang vang lên với mỗi người chúng ta hôm nay. Quả thật, những người đói vẫn luôn hiện diện quanh ta. Cái đói không chỉ là thiếu lương thực, mà còn là nhiều dạng đói khác. Có người đói một lời cảm thông, có người đói tình thương, có người đói sự nâng đỡ, có người đói niềm hy vọng vì gánh nặng cuộc sống. Ngay trong gia đình và cộng đoàn của chúng ta, có biết bao trái tim đang mong được “nuôi dưỡng” bằng một chút quan tâm, bằng sự hiện diện chân thành và lắng nghe.

Trước những thực tại ấy, Chúa mời gọi chúng ta cộng tác với Người. Không phải vì Người cần khả năng của chúng ta, nhưng vì Người muốn trái tim chúng ta được mở rộng và lớn lên. Không phải để chúng ta gánh vác thay Chúa, nhưng để chúng ta học sống giống như Người. Câu nói “Chính anh em hãy cho họ ăn” trở thành lời mời bước vào mầu nhiệm của lòng thương xót: biết nhìn người khác bằng ánh mắt nhân hậu, biết trao đi điều nhỏ bé, và biết dâng lên Chúa tất cả những gì mình có, để Người làm cho trở nên phép lạ yêu thương.

Lạy Chúa, thế giới hôm nay còn biết bao người đang đói khát cả vật chất lẫn tinh thần. Xin giúp chúng con biết mở lòng trước nhu cầu của anh chị em mình, biết quảng đại trao đi những gì nhỏ bé chúng con có, để Chúa biến đổi thành nguồn an ủi và hy vọng cho những ai đang cần đến. Amen.

Trích nguồn: giaophanphucuong.org

Thích, theo dõi và chia sẻ!
RSS
YouTube
YouTube
Scroll to Top