Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (Lc 18, 9-14)
9Đức Giê-su còn kể dụ ngôn sau đây với một số người tự hào cho mình là công chính mà khinh chê người khác: 10“Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu, còn người kia làm nghề thu thuế. 11Người Pha-ri-sêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: ‘Lạy Thiên Chúa, xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: trộm cắp, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. 12Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con’. 13Còn người thu thuế thì đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: ‘Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi’. 14Tôi nói cho các ông biết: người này, khi trở xuống mà về nhà, thì đã được nên công chính rồi; còn người kia thì không. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống; còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên”.

Suy niệm: Phải biết Thiên Chúa và biết mình
Để sống hòa hợp với người khác, chúng ta cần biết họ là ai và mình là ai, tương quan của chúng ta với họ, những điểm tương đồng và dị biệt giữa chúng ta với họ, những gì họ thích, không thích.
Tương tự như vậy, khi chúng ta đến với Thiên Chúa, chúng ta cần phải biết Thiên Chúa là ai và mình là ai, điều khác biệt giữa Thiên Chúa và mình; những gì Ngài thích hay không thích. Có như vậy, mối liên hệ hai bên mới tốt đẹp, tránh những gì làm phiền lòng nhau và gặt hái được những kết quả mong muốn.
Các bài đọc Lời Chúa hôm nay tập trung trong việc con người sống mối liên hệ với Thiên Chúa. Trong bài đọc thứ nhất, con người tưởng có thể qua mặt Thiên Chúa bằng lối sống hời hợt bên ngoài như dâng các lễ vật hy sinh để đền bù tội lỗi, rồi sau đó cứ tha hồ phạm tội.
Con người có biết rằng Thiên Chúa thấu suốt tâm can, Người đâu cần những lễ vật như thế, vì mọi sự trong trời đất thuộc quyền của Người. Điều Thiên Chúa muốn, Người tỏ cho con người biết rõ ràng: “Ta muốn tình yêu chứ không cần hy lễ, thích được các người nhận biết hơn là được của lễ toàn thiêu”.
Trong bài Tin mừng, hai người lên Đền thờ cầu nguyện, một người biệt phái và một người thu thuế. Người biệt phái tưởng Thiên Chúa không có trí nhớ, nên ông nhắc lại cho Người nhớ những việc ông đã làm; tưởng Thiên Chúa không đủ khôn ngoan nên ông giúp Chúa bằng sách so sánh giữa cuộc sống của ông với của người thu thuế. Còn người thu thuế biết Thiên Chúa là Đấng thấu suốt mọi sự nên chỉ biết đấm ngực ăn năn: “Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi”. Kết quả được Chúa Giêsu xác định : “Người thu thuế khi trở xuống mà về nhà, thì được nên công chính rồi, còn người biệt phái thì không”.
Lời Chúa ngày hôm nay cũng cho chúng ta ý thức rằng: rất có thể trong chúng ta có nhiều thái độ của người biệt phái hơn là của người thu thuế. Chính vì thế, chúng ta cần phải cố gắng học biết về Thiên Chúa, để có thể sống đúng đắn mối liên hệ với Người.
Đồng thời, sự hiểu biết sẽ giúp chúng ta nhận ra những gì Người đã làm cho chúng ta và sẽ giúp chúng ta yêu mến Người hơn. Con người cần tránh xa thái độ ngạo mạn và tự ái, để có thể đến gần Chúa hơn.
Fr. Joseph




