Thứ Sáu Tuần VII Phục Sinh Năm A

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan (Ga 21, 15-19)

15 Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không?”. Ông đáp: “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Đức Giê-su nói với ông: “Hãy chăm sóc chiên con của Thầy”.16 Người lại hỏi: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không?”. Ông đáp: “Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy”. Người nói: “Hãy chăn dắt chiên của Thầy”.17 Người hỏi lần thứ ba: “Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không?”. Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần: “Anh có yêu mến Thầy không?”. Ông đáp: “Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy”. Đức Giê-su bảo: “Hãy chăm sóc chiên của Thầy.18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn”.19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông: “Hãy theo Thầy”.

Suy niệm: Trách nhiệm được trao

Trong cuộc sống, chúng ta dễ tìm người lãnh đạo ngoài xã hội, vì ai cũng mong có địa vị, uy quyền và các lợi lộc vật chất; nhưng không dễ tìm người lãnh đạo trong Giáo hội, vì chẳng những không có lợi lộc vật chất, mà còn đòi phải chịu phê bình, bắt bớ, tù đày và ngay cả phải hy sinh đến tính mạng.

Vì thế, chẳng lạ gì mà càng ngày càng thiếu những người tình nguyện hy sinh cuộc đời là mục tử để lãnh đạo Dân Chúa, nhất là trong những quốc gia phát triển, nơi mà sự thành công được do lường trên địa vị và lương bổng. Điều gì đã thúc đẩy các mục tử trong Giáo hội sẵn sàng hy sinh quên mình, để chăm sóc cho đoàn chiên của Thiên Chúa?

Các bài đọc Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy những mẫu gương và lý do của việc hy sinh phục vụ.

Trong bài đọc thứ nhất, ông Phaolo bị các người Do thái trong Thượng hội đồng bắt nộp cho thống đốc Roma, vì niềm tin vào Đức Kitô và sự loan truyền đạo lý của Người. Những nhà cầm quyền Roma không dám tha cho ông Phaolo, dù không tìm thấy nơi ông tội gì đáng chết, vì sợ nười Do thái. Ông Phaolo kháng cáo lên hoàng đế Caesar vì ông có quốc tịch Roma.

Trong bài Tin mừng cho thấy, Chúa Giêsu hỏi ông Phêrô ba lần: “Anh có yêu mến Thầy không?” trước khi trao cho ông nhiệm vụ chăm sóc đoàn chiên của Chúa. Điều này cho thấy rằng, nếu không có tình yêu dành cho Chúa Giêsu, ông Phêrô và cả các môn đệ khác không bao giờ có thể hy sinh nghề nghiệp để chăm sóc đoàn chiên, để công bố Tin mừng của Chúa, đến độ phải chịu tù đày và hy sinh mạng sống.

Chúng ta hiểu rằng, việc lãnh đạo các tín hữu trong Giáo hội rất khác với lề lối lãnh đạo dân chúng ngoài xã hội. Chúa Giêsu đòi hỏi người mục tự (lãnh đạo) phải thấm nhuần tình bác ái của Thiên Chúa và lãnh đạo bằng tình yêu này và phục vụ; chứ không phải bằng quyền bính và ra lệnh.

Vì tình yêu Thiên Chúa, người mục tử được trao phó đoàn chiên để săn sóc, bảo vệ và yêu thương. Để hoàn tất sứ vụ, người mục tử nhiều khi phải hy sinh đến tính mạng của mình.

Cuộc hy sinh của người mục tử sẽ không được đền bù theo kiểu của thế gian, địa vị, quyền hành và lợi nhuận vật chất; nhưng ông sẽ tìm được niềm vui và yêu thương nơi Thiên Chúa. Cính Thiên Chúa sẽ trả lại cho ông tình yêu mà ông dành cho Chúa và cho những người mà Chúa gởi cho ông.

Fr. Joseph

Thích, theo dõi và chia sẻ!
RSS
YouTube
YouTube
Scroll to Top