Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu (Mt 8, 5-17)
5Khi Đức Giê-su vào thành Ca-phác-na-um, có một viên đại đội trưởng đến gặp Người và nài xin: 6“Thưa Ngài, tên đầy tớ của tôi bị tê bại nằm liệt ở nhà, đau đớn lắm”. 7Người nói: “Chính tôi sẽ đến chữa nó”. 8Viên đại đội trưởng đáp: “Thưa Ngài, tôi chẳng đáng Ngài vào nhà tôi, nhưng xin Ngài chỉ nói một lời là đầy tớ tôi được khỏi bệnh. 9Vì tôi đây, tuy dưới quyền kẻ khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: ‘Đi!’, là nó đi, bảo người kia: ‘Đến!’, là nó đến, và bảo người nô lệ của tôi: ‘Làm cái này!’, là nó làm”. 10Nghe vậy, Đức Giê-su ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: “Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế. 11Tôi nói cho các ông hay: Từ phương đông phương tây, nhiều người sẽ đến dự tiệc cùng các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp trong nước Trời. 12Nhưng con cái nước Trời thì sẽ bị quăng ra chỗ tối tăm bên ngoài, ở đó người ta sẽ phải khóc lóc nghiến răng”. 13Rồi Đức Giê-su nói với viên đại đội trưởng rằng: “Ông cứ về đi! Ông tin thế nào thì được như vậy!”. Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh. 14Đức Giê-su đến nhà ông Phê-rô, thấy bà mẹ vợ ông đang nằm liệt và lên cơn sốt. 15Người đụng vào tay bà, cơn sốt dứt ngay và bà trỗi dậy phục vụ Người. 16Chiều đến, người ta đem nhiều kẻ bị quỷ ám tới gặp Đức Giê-su. Người nói một lời là trừ được các thần dữ và Người chữa lành mọi kẻ ốm đau, 17để ứng nghiệm lời ngôn sứ I-sai-a: Người đã mang lấy các tật nguyền của ta và gánh lấy các bệnh hoạn của ta.

Suy niệm: Tin tưởng và trông cậy vào Chúa
Đau khổ, đói nghèo và chết chóc xảy ra cũng có phần trách nhiệm của con người. Nói một cách thiêng liêng thì do tội lỗi bất trung của con người. Con người không muốn vâng theo và thi hành đường lối Thiên Chúa dạy. Khi phải sống trong đau khổ, con người có thể có hai thái độ: hoặc nhận ra tội lỗi đã phạm đến Thiên Chúa và ăn năn trở lại, hoặc ngã lòng trông cậy, chửi trời, chửi đất và trách người.
Các bài đọc Lời Chúa hôm nay cung cấp cho con người hy vọng và tin tưởng nơi Thiên Chúa.
Trong bài đọc thứ nhất, tác giả Sách Ai Ca, sau khi khóc than về những u sầu đau thương mà con cái Israel phải lãnh nhận, ông nhận ra đó là hậu quả của việc bất trung với Thiên Chúa. Chính vì thế, ông khuyên họ phải biết than khóc về tội lỗi của mình ngày đêm, không ngừng hoán cải và tin tưởng cậy trong nơi tình thương Thiên Chúa sẽ giải thoát họ.
Chúa Giesu trong bài Tin mừng đã xót thương và chữa lành mọi người chạy đến với Người. Người đón tiếp tất cả những ai có lòng ước muốn tìm kiếm Người. Người đầy tớ của viên đại đội trưởng Dân ngoại là một bằng chứng.
Cũng trong biến cố này, người Đại đội trưởng trở nên gương mẫu là một người có đức tin vững mạnh. Khi vừa nghe Chúa Giêsu nói là chính Người sẽ đến chữa viên đầy tớ của ông, ông đã không một chút nghi ngờ quyền năng của Chúa Giesu. Ông xin Chúa chỉ cần “phán một lời” là đầy tớ của ông sẽ khỏe. Ông tin cách trọn vẹn vào quyền năng của Chúa. Và niềm tin của ông đã được ân thưởng. Chúa đã nói với ông : “Ông cứ về đi! Ông tin thế nào thì được như vậy!” Và ngay giờ đó, người đầy tớ được khỏi bệnh.
Trong cuộc sống, khi phải đương đầu với đau khổ, chúng ta đừng ngã lòng trông cậy; nhưng hãy biết xét mình để nhận ra những tội lỗi chúng ta đã xúc phạm đến Thiên Chúa. Thiên Chúa sẽ không bỏ rơi những ai biết ăn năn và kêu xin lòng thương xót của Người.
Fr. Joseph




