Chúa Nhật Tuần XIX Thường Niên Năm A

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu (Mt 14, 22-33)

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.

Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: “Ma kìa!”, và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: “Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ!” Phêrô thưa lại rằng: “Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy”. Chúa phán: “Hãy đến!” Phêrô xuống khỏi thuyền, bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: “Lạy Thầy, xin cứu con!” Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: “Người hèn tin, tại sao mà nghi ngờ?” Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: “Thật, Thầy là Con Thiên Chúa”.

Suy niệm: Chúa luôn hiện diện với chúng ta

Nhìn lại quãng đời đã đi qua nhiều khi làm chúng ta kinh ngạc. Có những điều trước đây chúng ta không bao giờ nghĩ là mình có được, thế mà bây giờ lại có! Có những nơi không bao giờ chúng ta nghĩ mình có thể đặt chân đến đó, thế mà lại đi đến và sống ở đó. Có những trở ngại mà lúc phải đương đầu chúng ta nghĩ không thể vượt qua, thế mà lại vượt qua được. 

Suy nghĩ những điều này làm chúng ta tự hỏi: dường như có người nào điều khiển cuộc đời chứ không phải chính chúng ta. Vì có điều chúng ta mong muốn lại không xảy ra, và có điều chúng ta không mong muốn lại xảy ra!

Những điều này không chỉ xảy ra cho chúng ta trong thời đại này, nhưng nếu theo dõi kinh nghiệm của người xưa được thuật lại trong các bài đọc hôm nay, chúng ta có thể nhận ra những nét quen thuộc.

Trong bài đọc thứ nhất, ngôn sứ Elia cảm thấy lòng nhiệt thành hăng hái khi dự cuộc thi để làm chứng cho Đức Chúa trên núi Carmel. Nhưng khi phải chạy trốn hoàng hậu Isabel, ông cảm thấy buồn tủi và trách Thiên Chúa sao để ông phải chạy trốn như vậy. Và Thiên Chúa đã hiện ra với ông trong làn gió hiu hiu để nhắc nhớ cho ngôn sứ biết rằng Thiên Chúa vẫn đang hiện diện với ông.

Trong bài thứ hai, thánh Tông đồ Phaolo cho thấy rằng, mặc dù được Thiên Chúa dành đặc biệt để loan truyền Tin mừng cho Dân ngoại, nhưng thánh nhân vẫn dành thời gian để truyền rao Danh Kitô cho người Do thái vì lòng yêu mến dân tộc của ông. Thánh Phaolo không thể hiểu lý tại sao người Do thái không tin vào Đức Kitô mặc dù các ngôn sứ đã nói về Người trong Kinh Thánh. Sau cùng, thánh Phaolo phải nhìn nhận Thiên Chúa có kế hoạch riêng cho họ.

Và trong bài Tin mừng, Chúa Giêsu truyền cho tông đồ Phêrô được đi trên mặt nước biển mà đến với Người. Nhưng khi môn đệ Phêrô bắt đầu bị sóng gió làm chao đảo và nguy cơ bị chết đuối thì ông đã kêu cầu Chúa giúp. Chúa đã đưa tay đỡ ông. Tuy nhiên, cũng lúc đó, Người đã trách ông là người kém lòng tin và hoài nghi về Chúa.

Qua các bài đọc Lời Chúa hôm nay và qua kinh nghiệm cá nhân, chúng ta đã học được bài học quá khứ: bàn tay của Thiên Chúa luôn ở với chúng ta trong mọi biến cố của cuộc đời. Chúng ta được mời gọi không ngừng cậy trong vào lời hứa của Chúa là chính Người ở cùng và nâng đỡ chúng ta. Chính Người luôn hiện diện và đồng hành với chúng ta.

Vậy điều căn bản chính là sống giây phút hiện tại cách bình an và làm tất cả những gì có thể. Đừng than thân trách phận khi phải đương đầu với quá nhiều đau khổ. Không nóng lòng chất vấn Chúa khi đã quá cố gắng mà chưa nhìn thấy kết quả. Không kết án cũng chẳng tiên đoán điều gì sẽ xảy ra cho ai vì cuộc đời còn dài và cuộc đời mỗi người nằm trong sự quan phòng của Thiên Chúa.

Fr. Joseph

Thích, theo dõi và chia sẻ!
RSS
YouTube
YouTube
Scroll to Top