Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu (Mt 5, 1-12a)
1 Khi ấy, thấy đám đông, Đức Giê-su lên núi. Người ngồi xuống, các môn đệ đến gần bên. 2 Người lên tiếng dạy họ rằng:
3 “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ. 4 Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp. 5 Phúc thay ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an. 6Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng. 7 Phúc thay ai xót thương người, vì họ sẽ được Thiên Chúa xót thương. 8 Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa. 9 Phúc thay ai xây dựng hoà bình, vì họ sẽ được gọi là con Thiên Chúa. 10 Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ. 11 Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa.
12a Anh em hãy vui mừng hớn hở, vì phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao”.

Suy niệm: Hạnh phúc là biết khiêm nhường tìm nương ẩn nơi Thiên Chúa
Các bài đọc của Chúa nhật IV thường niên, năm A tập trung trong một bài học căn bản và quan trọng nhất của cuộc đời đó là nhận ra mình chỉ là con số không trước mặt Thiên Chúa, để rồi hoàn toàn trông cậy vào Chúa.
Đây là một bài học rất khó cho người xưa cũng như con người ngày nay.
Con người luôn hãnh diện về những thành quả đã gặt hái được. Và họ nghĩ đó là do công sức của mình; nhưng họ quên rằng: nếu không có Thiên Chúa trợ giúp ban ơn, không bao giờ họ đạt được những thành quả đó. Người tự nhận thành công là kiêu ngạo và đánh cắp công ơn của Thiên Chúa. Người kiêu ngạo là người đánh lừa chính mình, tha nhân và Thiên Chúa, vì dám nhận những điều mình không có hay không phải là của mình.
Ngược lại, người khiêm nhường, nhìn nhận tất cả những gì mình có thể có được là do ơn của Chúa ban. Họ tin nếu không có Thiên Chúa giúp sức, họ không thể thành công dù chỉ một việc bé nhỏ.
Trong bài đọc thứ nhất, ngôn sứ Sophonia mời gọi số dân còn sót lại hãy ra công “tìm sự công chính, đức khiêm nhường” ở nơi Thiên Chúa. Bởi vì, Chúa yêu thích tâm hồn chân thật và chính Người sẽ trợ giúp họ trong buổi gian truân. Sự tự mãn luôn đưa đến sự hủy diệt và tự phụ và có nguy cơ làm cho họ không coi ai ra gì cả, kể cả Thiên Chúa. Trong khi đó, thánh Phaolo khẳng định với mọi người rằng: “Chẳng một phàm nhân nào dám tự phụ trước mặt Thiên Chúa”. Nhưng nếu có tự hào thì cần phải tự hào trong Đức Kito, vì nhờ Người mà chúng ta được nên công chính và được đến cùng Thiên Chúa Cha và được sống.
Vậy biết cậy dựa vào Thiên Chúa với tâm hồn khiêm cung thì là một “hạnh phúc” cho con người. Để có được nhận thức như thế, chúng ta cần phải học hỏi cho kỳ được bài học căn bản và quan trọng nhất đó là: luôn biết cảm ơn Thiên Chúa về mọi ơn lành Chúa đã ban cho chúng ta.
Hãy không ngừng cầu xin để đừng bao giờ kiêu ngạo về chính mình, nhưng luôn biết đặt Chúa ở trung tâm cho mọi suy tư của mình; hãy để tâm suy xét những lời dạy của Thiên Chúa.
Fr. Joseph




