Thứ Ba Tuần IV Thường Niên Năm A

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô (Mc 5, 21-43)

21 Khi ấy, Đức Giê-su xuống thuyền, sang bờ bên kia. Một đám rất đông tụ lại quanh Người. Lúc đó, Người đang ở trên bờ Biển Hồ. 22 Có một ông trưởng hội đường tên là Gia-ia đi tới. Vừa thấy Đức Giê-su, ông ta sụp xuống dưới chân Người, 23 và khẩn khoản nài xin: “Con bé nhà tôi gần chết rồi. Xin Ngài đến đặt tay lên cháu, để nó được cứu chữa và được sống”. 24 Người liền ra đi với ông. Một đám rất đông đi theo và chen lấn Người.

25 Có một bà kia bị băng huyết đã mười hai năm, 26 bao phen khổ sở vì chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà bệnh vẫn không thuyên giảm, lại còn thêm nặng là khác. 27 Được nghe đồn về Đức Giê-su, bà lách qua đám đông, tiến đến phía sau Người, và sờ vào áo choàng của Người. 28 Vì bà tự nhủ: “Tôi mà sờ được vào áo choàng của Người thôi, là sẽ được cứu chữa”. 29 Tức khắc, máu cầm lại, và bà cảm thấy trong mình đã được khỏi bệnh. 30 Ngay lúc đó, Đức Giê-su nhận thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Người liền quay lại giữa đám đông mà hỏi: “Ai đã sờ vào áo tôi?”. 31 Các môn đệ thưa: “Thầy coi, đám đông chen lấn Thầy như thế mà Thầy còn hỏi: ‘Ai đã sờ vào tôi?’” 32 Đức Giê-su ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. 33 Bà này sợ phát run lên, vì biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Người, và nói hết sự thật với Người. 34 Người nói với bà ta: “Này con, lòng tin của con đã cứu chữa con. Con hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh”.

35 Đức Giê-su còn đang nói, thì có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo: “Con gái ông chết rồi, làm phiền Thầy chi nữa?”. 36 Nhưng Đức Giê-su nghe được câu nói đó, liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần tin thôi”. 37 Rồi Người không cho ai đi theo mình, trừ ông Phê-rô, ông Gia-cô-bê và em ông này là ông Gio-an. 38 Các ngài đến nhà ông trưởng hội đường. Đức Giê-su thấy cảnh ồn ào và người ta khóc lóc, kêu la ầm ĩ. 39 Người bước vào nhà và bảo họ: “Sao lại ồn ào và khóc lóc như vậy? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!”. 40 Họ chế nhạo Người. Nhưng Người đuổi họ ra ngoài hết, rồi đưa cha mẹ đứa trẻ và những kẻ theo Người, cùng đi vào nơi nó đang nằm. 41 Người cầm lấy tay nó và nói: “Ta-li-tha kum”, có nghĩa là: “Này bé, Thầy truyền cho con: trỗi dậy đi!”. 42 Lập tức con bé đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Và lập tức, người ta sửng sốt kinh ngạc. 43 Đức Giê-su nghiêm cấm họ không được để một ai biết việc ấy, và bảo họ cho con bé ăn.

Suy niệm: Sức mạnh của đức tin

Con người chúng ta rất thực tế. Để chúng ta chú ý tới và làm theo điều gì đó, điều đó phải có ích lợi cho chúng ta. Trong lãnh vực đức tin, chúng ta cũng thắc mắc: đức tin làm gì cho con người ?

Các bài đọc Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta nhận ra sự cần thiết của đức tin cho đời sống của mình.

Trong bài đọc thứ nhất từ sách Samuel quyển thứ nhất, mặc dù vua Đa vít đã bị Thiên Chúa lấy đi tới đứa con thứ ba và phải chịu bao nhiêu tủi nhục đau khổ, nhà vua vẫn một niềm tin tưởng nơi Thiên Chúa và không dám oán trách Người. Bởi vì ông tin vào Thiên Chúa quyền uy, nghiêm minh nhưng rất giàu lòng xót thương. Đến một lúc nào đó, vua Đa vít nói rằng: thà rơi vào tay Thiên Chúa con hơn là rơi vào tay người đời. Đó chính là sức mạnh của đức tin vào Chúa.

Trong bài Tin mừng, thánh Marco tường thuật hai phép lạ được chữa lành nhờ đức tin: phép lại thứ nhất xảy ra cho người phụ nữ bị bệnh băng huyết đã 12 năm. Bà được lành bệnh vì tin rằng “chỉ cần sở vào áo choàng của Chúa” là được chữa lành. Phép lạ thứ hai xảy ra với con gái ông trưởng hội đường. Con gái của ông được Chúa chữa lành: truyền cho sống lại từ cõi chết vì ông đã tin vào Chúa. Cả hai trường hợp đều là gương mẫu mạnh mẽ cho chúng ta để kiểm điểm lại thái độ đức tin của chúng ta vào Chúa.

Vậy, Lời Chúa hôm nay cho chúng ta hiểu rằng: đức tin cần thiết để giúp chúng ta trung thành với Thiên Chúa ở đời này. Nếu không có đức tin, chúng ta sẽ dễ dàng ngã gục trước những gian khổ trong cuộc sống.

Đức tin làm cho con người được sống. Nếu chúng ta tin tưởng nơi Thiên Chúa, sự chết không thể nào làm chủ chúng ta; vì một khi bước qua cái chết thể xác, chúng ta sẽ được sống với Thiên Chúa muôn đời. Vậy chúng ta hãy cầu xin Chúa để mỗi ngày đức tin của chúng ta được kiên vững hơn vào Chúa.

Fr. Joseph

Thích, theo dõi và chia sẻ!
RSS
YouTube
YouTube
Scroll to Top